Câu Lời Chúa tuần 23-3-2026: Từ thứ hai 23-3-2026 đến Chúa nhật 29-3-2026:
Câu Lời Chúa cho tuần này:
Khi ấy,/ dân chúng,/ người đi trước kẻ theo sau,/ reo hò vang dậy:/ "Hoan hô Con vua Ða-vít!/ Chúc tụng Ðấng ngự đến nhân danh Ðức Chúa!/ Hoan hô trên các tầng trời."/ (Mát-thêu 21,9)
Bài đọc 1
Lời Chúa trong sách ngôn sứ I-sai-a (Is 50,4-7)./
Đức Chúa là Chúa Thượng / đã cho tôi nói năng như một người môn đệ,/ để tôi biết lựa lời nâng đỡ ai rã rời kiệt sức./ Sáng sáng Người đánh thức,/ Người đánh thức tôi / để tôi lắng nghe như một người môn đệ./ Đức Chúa là Chúa Thượng đã mở tai tôi,/ còn tôi,/ tôi không cưỡng lại,/ cũng chẳng tháo lui./ Tôi đã đưa lưng cho người ta đánh đòn,/ giơ má cho người ta giật râu./ Tôi đã không che mặt khi bị mắng nhiếc phỉ nhổ./ Có Đức Chúa là Chúa Thượng phù trợ tôi,/ vì thế,/ tôi đã không hổ thẹn,/ vì thế,/ tôi trơ mặt ra như đá./ Tôi biết mình sẽ không phải thẹn thùng./
Đó là lời Chúa./ - Tạ ơn Chúa./
Đáp ca (Tv 21,7-9.17-18.1920.23&24 - Đ: c.2a)
Đáp: Lạy Chúa con thờ,/ muôn lạy Chúa,/ Ngài nỡ lòng ruồng bỏ con sao?/
1- Thân sâu bọ chứ người đâu phải,/ con bị đời mắng chửi dể duôi./ Thấy con ai cũng chê cười,/ lắc đầu bĩu mỏ buông lời mỉa mai:/ "Nó cậy Chúa,/ mặc Người cứu nó!/ Người có thương,/ giải gỡ đi nào!"/
Đáp: Lạy Chúa con thờ,/ muôn lạy Chúa,/ Ngài nỡ lòng ruồng bỏ con sao?/
2- Cả bầy chó trong ngoài vây bủa,/ chúng đâm con thủng cả chân tay,/ xương con đếm được vắn dài,/ chúng đưa cặp mắt cứ hoài ngó xem./
Đáp: Lạy Chúa con thờ,/ muôn lạy Chúa,/ Ngài nỡ lòng ruồng bỏ con sao?/
3- Áo mặc ngoài chúng đem chia chác,/ còn áo trong cũng bắt thăm luôn./ Chúa là sức mạnh con nương,/ cứu mau,/ lạy Chúa,/ xin đừng đứng xa./
Đáp: Lạy Chúa con thờ,/ muôn lạy Chúa,/ Ngài nỡ lòng ruồng bỏ con sao?/
4- Con nguyện sẽ loan truyền danh Chúa / cho anh em tất cả được hay,/ và trong đại hội dân Ngài,/ con xin dâng tiến một bài tán dương./
Đáp: Lạy Chúa con thờ,/ muôn lạy Chúa,/ Ngài nỡ lòng ruồng bỏ con sao?/
5- Hỡi những ai kính sợ Đức Chúa,/ hãy ca tụng Người đi!/ Hỡi toàn thể giống nòi Gia-cóp,/ nào hãy tôn vinh Người!/ Dòng dõi Ít-ra-en tất cả,/ nào một dạ khiếp oai!/
Đáp: Lạy Chúa con thờ,/ muôn lạy Chúa,/ Ngài nỡ lòng ruồng bỏ con sao?/
Bài đọc 2
Lời Chúa trong thư của Thánh Phao-lô tông đồ / gửi tín hữu Phi-líp-phê (Pl 2,6-11)./
Đức Giê-su Ki-tô / vốn dĩ là Thiên Chúa / mà không nghĩ phải nhất quyết duy trì địa vị / ngang hàng với Thiên Chúa,/ nhưng đã hoàn toàn trút bỏ vinh quang / mặc lấy thân nô lệ,/ trở nên giống phàm nhân / sống như người trần thế./ Người lại còn hạ mình,/ vâng lời cho đến nỗi bằng lòng chịu chết,/ chết trên cây thập tự./
Chính vì thế,/ Thiên Chúa đã siêu tôn Người / và tặng ban danh hiệu / trổi vượt trên muôn ngàn danh hiệu./ Như vậy,/ khi vừa nghe danh thánh Giê-su/ cả trên trời dưới đất / và trong nơi âm phủ,/ muôn vật phải bái quỳ;/ và để tôn vinh Thiên Chúa Cha,/ mọi loài phải mở miệng tuyên xưng rằng:/ "Đức Giê-su Ki-tô là Chúa"./
Đó là lời Chúa./ - Tạ ơn Chúa./
Tung hô Tin Mừng (Pl 2,8-9)
Vì chúng ta,/ Đức Ki-tô đã tự hạ,/ vâng lời cho đến nỗi bằng lòng chịu chết,/ chết trên cây thập tự./ Chính vì thế,/ Thiên Chúa đã siêu tôn Người / và tặng ban danh hiệu / trổi vượt trên muôn ngàn danh hiệu./
Phúc âm
Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mát-thêu (kiệu lá: Mt 21,1-11)./
Mấy ngày trước lễ Vượt Qua,/ Đức Giê-su và các môn đệ / đến gần thành Giê-ru-sa-lem / và tới làng Bết-pha-ghê,/ phía núi Ô-liu./ Bấy giờ,/ Ðức Giê-su sai hai môn đệ và bảo:/ "Các anh đi vào làng trước mặt kia,/ và sẽ thấy ngay một con lừa mẹ đang cột sẵn đó,/ có lừa con bên cạnh./ Các anh cởi dây ra và dắt về cho Thầy./ Nếu có ai nói gì với các anh,/ thì trả lời là Chúa cần đến chúng,/ Người sẽ gởi lại ngay"./ Sự việc đó xảy ra như thế để ứng nghiệm lời ngôn sứ:/ Hãy bảo thiếu nữ Xi-on:/ Kìa Ðức Vua của ngươi đang đến với ngươi,/ hiền hậu ngồi trên lưng lừa,/ lưng lừa con,/ là con của một con vật chở đồ./
Các môn đệ ra đi / và làm theo lời Ðức Giê-su đã truyền./ Các ông dắt lừa mẹ và lừa con về,/ trải áo choàng của mình trên lưng chúng,/ và Ðức Giêsu cỡi lên./ Một đám người rất đông / lấy áo mình trải xuống mặt đường,/ một số khác lại chặt nhành lá mà rải lên lối đi./ Dân chúng,/ người đi trước kẻ theo sau,/ reo hò vang dậy:/ "Hoan hô Con vua Ða-vít!/ Chúc tụng Ðấng ngự đến nhân danh Ðức Chúa!/ Hoan hô trên các tầng trời."/
Khi Ðức Giê-su vào Giê-ru-sa-lem,/ cả thành náo động,/ và thiên hạ hỏi nhau:/ "Ông này là ai vậy?"/ Ðám đông trả lời:/ "Ngôn sứ Giê-su,/ người Na-da-rét,/ xứ Ga-li-lê đấy"./
Đó là lời Chúa./ - Lạy Chúa Kitô,/ ngợi khen Chúa./
Phúc âm Chúa nhật ngày 22-3-2026
**Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô / theo thánh Gio-an (Ga 11,1-45)./
Hồi đó,/ có một người bị đau nặng,/ tên là La-da-rô,/ quê ở Bê-ta-ni-a,/ làng của hai chị em cô Mác-ta và Ma-ri-a./ Cô Ma-ri-a là người sau này sẽ xức dầu thơm cho Chúa,/ và lấy tóc lau chân Người./ Anh La-da-rô,/ người bị đau nặng,/ là em của cô./ Hai cô cho người đến nói với Đức Giê-su:/ "Thưa Thầy,/ người Thầy thương mến đang bị đau nặng."/ Nghe vậy,/ Đức Giê-su bảo:/ "Bệnh này không đến nỗi chết đâu,/ nhưng là dịp để bày tỏ vinh quang của Thiên Chúa:/ qua cơn bệnh này,/ Con Thiên Chúa được tôn vinh."/ Đức Giê-su quý mến cô Mác-ta,/ cùng hai người em / là cô Ma-ri-a và anh La-da-rô./ Tuy nhiên,/ sau khi được tin anh La-da-rô lâm bệnh,/ Người còn lưu lại thêm hai ngày tại nơi đang ở./ Rồi sau đó,/ Người nói với các môn đệ:/ "Nào chúng ta cùng trở lại miền Giu-đê!"/*
Các môn đệ nói:/ "Thưa Thầy,/ mới đây người Do-thái tìm cách ném đá Thầy,/ mà Thầy lại còn đến đó sao?"/ Đức Giê-su trả lời:/ "Ban ngày chẳng có mười hai giờ đó sao?/ Ai đi ban ngày thì không vấp ngã,/ vì thấy ánh sáng mặt trời./ Còn ai đi ban đêm,/ thì vấp ngã vì không có ánh sáng nơi mình!"/
Nói những lời này xong,/ Người bảo họ:/ "La-da-rô,/ bạn của chúng ta,/ đang yên giấc;/ tuy vậy,/ Thầy đi đánh thức anh ấy đây."/ Các môn đệ nói với Người:/ "Thưa Thầy,/ nếu anh ấy yên giấc được,/ anh ấy sẽ khỏe lại."/ Đức Giê-su nói về cái chết của anh La-da-rô,/ còn họ tưởng Người nói về giấc ngủ thường./ Bấy giờ Người mới nói rõ:/ "La-da-rô đã chết./ Thầy mừng cho anh em,/ vì Thầy đã không có mặt ở đó,/ để anh em tin./ Thôi,/ nào chúng ta đến với anh ấy."/ Ông Tô-ma,/ gọi là Đi-đy-mô,/ nói với các bạn đồng môn:/ "Cả chúng ta nữa,/ chúng ta cũng đi để cùng chết với Thầy!"/
**Khi đến nơi,/ Đức Giê-su thấy anh La-da-rô đã chôn trong mồ được bốn ngày rồi./* Bê-ta-ni-a cách Giê-ru-sa-lem không đầy ba cây số./ Nhiều người Do-thái đến chia buồn với hai cô Mác-ta và Ma-ri-a,/ vì em các cô mới qua đời./ **Vừa được tin Đức Giê-su đến,/ cô Mác-ta liền ra đón Người./ Còn cô Ma-ri-a thì ngồi ở nhà./ Cô Mác-ta nói với Đức Giê-su:/ "Thưa Thầy,/ nếu có Thầy ở đây,/ em con đã không chết./ Nhưng bây giờ con biết:/ Bất cứ điều gì Thầy xin cùng Thiên Chúa,/ Người cũng sẽ ban cho Thầy."/ Đức Giê-su nói:/ "Em chị sẽ sống lại!"/ Cô Mác-ta thưa:/ "Con biết em con sẽ sống lại,/ khi kẻ chết sống lại trong ngày sau hết."/ Đức Giê-su liền phán:/ "Chính Thầy là sự sống lại và là sự sống./ Ai tin vào Thầy,/ thì dù đã chết,/ cũng sẽ được sống./ Ai sống và tin vào Thầy,/ sẽ không bao giờ phải chết./ Chị có tin thế không?"/ Cô Mác-ta đáp:/ "Thưa Thầy,/ có./ Con vẫn tin Thầy là Đức Ki-tô,/ Con Thiên Chúa,/ Đấng phải đến thế gian."/*
Nói xong,/ cô đi gọi em là Ma-ri-a/ và nói nhỏ:/ "Thầy đến rồi,/ Thầy gọi em đấy!"/ Nghe vậy,/ cô Ma-ri-a vội đứng lên và đến với Đức Giê-su./ Lúc đó,/ Người chưa vào làng,/ nhưng vẫn còn ở chỗ cô Mác-ta đã ra đón Người./ Những người Do-thái đang ở trong nhà với cô Ma-ri-a / để chia buồn,/ thấy cô vội vã đứng dậy đi ra,/ liền đi theo,/ tưởng rằng cô ra mộ khóc em./
Khi đến gần Đức Giê-su,/ cô Ma-ri-a vừa thấy Người,/ liền phủ phục dưới chân và nói:/ "Thưa Thầy,/ nếu có Thầy ở đây,/ em con đã không chết."/ Thấy cô khóc,/ và những người Do-thái đi với cô cũng khóc,/ **Đức Giê-su thổn thức trong lòng và xao xuyến./ Người hỏi:/ "Các người để xác anh ấy ở đâu?"/ Họ trả lời:/ "Thưa Thầy,/ mời Thầy đến mà xem."/ Đức Giê-su liền khóc./ Người Do-thái mới nói:/ "Kìa xem!/ Ông ta thương anh La-da-rô biết mấy!"/ Có vài người trong nhóm họ nói:/ "Ông ta đã mở mắt cho người mù,/ lại không thể làm cho anh ấy khỏi chết ư?"/ Đức Giê-su lại thổn thức trong lòng./ Người đi tới mộ./ Ngôi mộ đó là một cái hang có phiến đá đậy lại./ Đức Giê-su nói:/ "Đem phiến đá này đi."/ Cô Mác-ta là chị người chết liền nói:/ "Thưa Thầy,/ nặng mùi rồi,/ vì em con ở trong mồ đã được bốn ngày."/ Đức Giê-su bảo:/ "Nào Thầy đã chẳng nói với chị rằng nếu chị tin,/ chị sẽ được thấy vinh quang của Thiên Chúa sao?"/ Rồi người ta đem phiến đá đi./ Đức Giê-su ngước mắt lên và nói:/ "Lạy Cha,/ con cảm tạ Cha,/ vì Cha đã nhậm lời con./ Phần con,/ con biết Cha hằng nhậm lời con,/ nhưng vì dân chúng đứng quanh đây,/ nên con đã nói để họ tin là Cha đã sai con."/ Nói xong,/ Người kêu lớn tiếng:/ "Anh La-da-rô,/ hãy ra khỏi mồ!"/ Người chết liền ra,/ chân tay còn quấn vải,/ và mặt còn phủ khăn./ Đức Giê-su bảo:/ "Cởi khăn và vải cho anh ấy,/ rồi để anh ấy đi."/
Trong số những người Do-thái đến thăm cô Ma-ri-a / và được chứng kiến việc Đức Giê-su làm,/ có nhiều kẻ đã tin vào Người./
Đó là lời Chúa./ - Lạy Chúa Kitô,/ ngợi khen Chúa./*
(Bài ngắn [Ga 11,3-7.17.20-27.33b-45] đọc giữa các dấu ** và *)

[ Trở về mục lục - Lời Chúa - Giờ Lòng thương xót Chúa - Phụng vụ Lời Chúa CN - Kinh thường đọc - Giờ giấc - Bài hát karafun - Thánh ca Kim Loan - Cha Việt chia sẻ, phần B - liên lạc ].


(Dùng dạng đơn giản 17-4-2017, bỏ khung 2,161023vir)