Câu Lời Chúa tuần 20-4-2026: Từ thứ hai 20-4-2026 đến Chúa nhật 26-4-2026:
Bài đọc 1
Lời Chúa trong sách Công Vụ Tông Đồ (Cv 2,14a.36-41)./
Trong ngày lễ Ngũ Tuần,/ ông Phê-rô đứng chung với Nhóm Mười Một / lớn tiếng nói với dân chúng rằng:/ "Toàn thể nhà Ít-ra-en / phải biết chắc điều này:/ Đức Giê-su mà anh em đã treo trên thập giá,/ Thiên Chúa đã đặt Người làm Đức Chúa / và làm Đấng Ki-tô."/
Nghe thế,/ họ đau đớn trong lòng,/ và hỏi ông Phê-rô cùng các Tông Đồ khác:/ "Thưa các anh,/ vậy chúng tôi phải làm gì?"/ Ông Phê-rô đáp:/ "Anh em hãy sám hối,/ và mỗi người hãy chịu phép rửa / nhân danh Đức Giê-su Ki-tô,/ để được ơn tha tội;/ và anh em sẽ nhận được ân huệ là Thánh Thần./ Thật vậy,/ đó là điều Thiên Chúa đã hứa cho anh em,/ cũng như cho con cháu anh em / và tất cả những người ở xa,/ tất cả những người mà Chúa là Thiên Chúa chúng ta sẽ kêu gọi."/
Ông Phê-rô còn dùng nhiều lời khác / để long trọng làm chứng và khuyên nhủ họ./ Ông nói:/ "Anh em hãy tránh xa thế hệ gian tà này / để được cứu độ."/ Vậy những ai đã đón nhận lời ông,/ đều chịu phép rửa./ Và hôm ấy đã có thêm khoảng ba ngàn người theo đạo./
Đó là lời Chúa./ - Tạ ơn Chúa./
Đáp ca (Tv 22,1-3a.3b-4.5.6 - Đáp: c.1)
Đáp: Chúa là mục tử chăn dắt tôi,/ tôi chẳng thiếu thốn gì./
1- Chúa là mục tử chăn dắt tôi,/ tôi chẳng thiếu thốn gì./ Trong đồng cỏ xanh tươi,/ Người cho tôi nằm nghỉ./ Người đưa tôi tới dòng nước trong lành / và bổ sức cho tôi./
Đáp: Chúa là mục tử chăn dắt tôi,/ tôi chẳng thiếu thốn gì./
2- Người dẫn tôi trên đường ngay nẻo chính / vì danh dự của Người./ Lạy Chúa,/ dầu qua lũng âm u / con sợ gì nguy khốn,/ vì có Chúa ở cùng./ Côn trượng Ngài bảo vệ,/ con vững dạ an tâm./
Đáp: Chúa là mục tử chăn dắt tôi,/ tôi chẳng thiếu thốn gì./
3- Chúa dọn sẵn cho con bữa tiệc ngay trước mặt quân thù./ Đầu con,/ Chúa xức đượm dầu thơm,/ ly rượu con đầy tràn chan chứa./
Đáp: Chúa là mục tử chăn dắt tôi,/ tôi chẳng thiếu thốn gì./
4- Lòng nhân hậu và tình thương Chúa / ấp ủ tôi suốt cả cuộc đời,/ và tôi được ở đền Người / những ngày tháng,/ những năm dài triền miên./
Đáp: Chúa là mục tử chăn dắt tôi,/ tôi chẳng thiếu thốn gì./
Bài đọc 2
Lời Chúa trong thư thứ nhất của Thánh Phê-rô tông đồ (1 Pr 2,20-25)./
Anh em thân mến,/ nếu anh em làm việc lành và phải khổ / mà anh em vẫn kiên tâm chịu đựng,/ thì đó là ơn Thiên Chúa ban./ Anh em được Thiên Chúa gọi / để sống như thế./ Thật vậy,/ Đức Ki-tô đã chịu đau khổ vì anh em,/ để lại một gương mẫu / cho anh em dõi bước theo Người./ Người không hề phạm tội;/ chẳng ai thấy miệng Người nói một lời gian dối./ Bị nguyền rủa,/ Người không nguyền rủa lại,/ chịu đau khổ mà chẳng ngăm đe;/ nhưng một bề phó thác cho Đấng xét xử công bình./ Tội lỗi của chúng ta,/ chính Người đã mang vào thân thể / mà đưa lên cây thập giá,/ để một khi đã chết đối với tội,/ chúng ta sống cuộc đời công chính./ Vì Người phải mang những vết thương / mà anh em đã được chữa lành./ Quả thật,/ trước kia / anh em chẳng khác nào những con chiên lạc,/ nhưng nay đã quay về với Vị Mục Tử,/ Đấng chăm sóc linh hồn anh em./
Đó là lời Chúa./ - Tạ ơn Chúa./
Tung hô Tin Mừng (Ga 10,14)
Al-lê-lu-ia!/ Al-lê-lu-ia!/ Chúa nói:/ "Tôi chính là Mục tử nhân lành./ Tôi biết chiên của tôi,/ và chiên của tôi biết tôi."/ Al-lê-lu-ia!/
Phúc âm
Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Gio-an (Ga 10,1-10)./
Khi ấy,/ Đức Giê-su nói với người Do Thái rằng:/ "Thật,/ tôi bảo thật các ông:/ Ai không đi qua cửa mà vào ràn chiên,/ nhưng trèo qua lối khác mà vào,/ người ấy là kẻ trộm,/ kẻ cướp./ Còn ai đi qua cửa mà vào,/ người ấy là mục tử./ Người giữ cửa mở cho anh ta vào,/ và chiên nghe tiếng của anh;/ anh gọi tên từng con,/ rồi dẫn chúng ra./ Khi đã cho chiên ra hết,/ anh ta đi trước / và chiên đi theo sau,/ vì chúng nhận biết tiếng của anh./ Chúng sẽ không theo người lạ,/ nhưng sẽ chạy trốn,/ vì chúng không nhận biết tiếng người lạ."/ Đức Giê-su kể cho họ nghe dụ ngôn đó./ Nhưng họ không hiểu những điều Người nói với họ./
Vậy,/ Đức Giê-su lại nói:/ "Thật,/ tôi bảo thật các ông:/ Tôi là cửa cho chiên ra vào./ Mọi kẻ đến trước tôi đều là trộm cướp;/ nhưng chiên đã không nghe họ./ Tôi là cửa./ Ai qua tôi mà vào thì sẽ được cứu./ Người ấy sẽ ra vào / và gặp được đồng cỏ./ Kẻ trộm chỉ đến để ăn trộm,/ giết hại và phá huỷ./ Phần tôi,/ tôi đến để cho chiên được sống và sống dồi dào"./
Đó là lời Chúa./ - Lạy Chúa Kitô,/ ngợi khen Chúa./
Phúc âm Chúa nhật ngày 19-4-2026
Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Lu-ca (Lc 24,13-35)./
Vào ngày thứ nhất trong tuần,/ có hai người trong nhóm môn đệ / đi đến một làng kia tên là Em-mau,/ cách Giê-ru-sa-lem chừng mười một cây số./ Họ trò chuyện với nhau / về tất cả những sự việc mới xảy ra./ Ðang lúc họ trò chuyện và bàn tán,/ thì chính Ðức Giê-su tiến đến gần / và cùng đi với họ./ Nhưng mắt họ còn bị ngăn cản,/ không nhận ra Người./ Người hỏi họ:/ "Các anh vừa đi vừa trao đổi với nhau về chuyện gì vậy?"/ Họ dừng lại,/ vẻ mặt buồn rầu./
Một trong hai người tên là Cơ-lê-ô-pát trả lời:/ "Chắc ông là người duy nhất / trú ngụ tại Giê-ru-sa-lem / mà không hay biết những chuyện đã xảy ra / trong thành mấy bữa nay"./ Ðức Giêsu hỏi:/ "Chuyện gì vậy?"/ Họ thưa:/ "Chuyện ông Giê-su Na-da-rét./ Người là một ngôn sứ đầy uy thế / trong việc làm cũng như lời nói / trước mặt Thiên Chúa và toàn dân./ Thế mà các thượng tế và thủ lãnh của chúng ta / đã nộp Người để Người bị án tử hình,/ và đã đóng đinh Người vào thập giá./ Phần chúng tôi,/ trước đây vẫn hy vọng rằng / chính Người là Ðấng cứu chuộc Ít-ra-en./ Hơn nữa,/ những việc ấy xảy ra / đến nay là ngày thứ ba rồi./ Thật ra,/ cũng có mấy người đàn bà trong nhóm chúng tôi / đã làm chúng tôi kinh ngạc./ Các bà ấy ra mộ hồi sáng sớm,/ không thấy xác Người đâu cả,/ về còn nói là / đã thấy thiên thần hiện ra bảo rằng / Người vẫn sống./ Vài người trong nhóm chúng tôi đã ra mộ,/ và thấy sự việc y như các bà ấy nói;/ còn chính Người thì họ không thấy"./
Bấy giờ Ðức Giê-su nói với hai ông rằng:/ "Các anh chẳng hiểu gì cả!/ Lòng trí các anh thật chậm tin vào lời các ngôn sứ!/ Nào Ðấng Ki-tô / lại chẳng phải chịu khổ hình như thế,/ rồi mới vào trong vinh quang của Người sao?/ Rồi bắt đầu từ ông Mô-sê và tất cả các ngôn sứ,/ Người giải thích cho hai ông / những gì liên quan đến Người / trong tất cả Sách Thánh./
Khi gần tới làng họ muốn đến,/ Ðức Giê-su làm như còn phải đi xa hơn nữa./ Họ nài ép Người rằng:/ "Mời ông ở lại với chúng tôi,/ vì trời đã xế chiều,/ và ngày sắp tàn"./ Bấy giờ Người vào ở lại với họ./ Khi đồng bàn với họ,/ Người cầm lấy bánh/ dâng lời chúc tụng,/ và bẻ ra cho họ./ Mắt họ liền mở ra / và họ nhận ra Người / nhưng Người lại biến mất./ Họ mới bảo nhau:/ "Dọc đường,/ khi Người nói chuyện / và giải thích Kinh Thánh cho chúng ta,/ lòng chúng ta đã chẳng bừng cháy lên sao?"./
Ngay lúc ấy,/ họ đứng dậy,/ quay trở lại Giê-ru-sa-lem,/ gặp Nhóm Mười Một / và các bạn hữu đang tụ họp tại đó./ Những người này bảo hai ông:/ "Chúa trỗi dậy thật rồi,/ và đã hiện ra với ông Si-môn"./ Còn hai ông / thì thuật lại những việc đã xảy ra dọc đường,/ và việc mình đã nhận ra Chúa thế nào khi Người bẻ bánh./
Đó là lời Chúa./ - Lạy Chúa Kitô,/ ngợi khen Chúa./

[ Trở về mục lục - Lời Chúa - Giờ Lòng thương xót Chúa - Phụng vụ Lời Chúa CN - Kinh thường đọc - Giờ giấc - Bài hát karafun - Thánh ca Kim Loan - Cha Việt chia sẻ, phần B - liên lạc ].


(Dùng dạng đơn giản 17-4-2017, bỏ khung 2,161023vir)